Yemen là đất nước hiện đang phải gánh một thảm họa nhân đạo kinh khủng nhất thế giới trong 100 năm qua. Theo Liên Hợp Quốc, cuộc khủng hoảng Yemen đang có nguy cơ trở thành một trong những nạn đói kinh hoàng nhất lịch sử loài người.

Phó tổng thư ký các vấn đề nhân đạo của Liên Hợp Quốc Mark Lowcock từng nói rằng viễn cảnh nạn đói ở Yemen có thể sẽ là thảm họa "tồi tệ nhất mà bất cứ chuyên gia nào trong lĩnh vực này từng chứng kiến".

Ông Lowcock nói mạng sống của nhiều người dân ở quốc gia Trung Đông "đang bị đe dọa rõ ràng" bởi nạn đói, và khoảng 14 triệu người, tức một nửa dân số Yemen, có thể sẽ sớm phải phụ thuộc hoàn toàn vào viện trợ để sống sót.

Đất nước nơi trẻ em không có tuổi thơ

Ahmad, chín tuổi là một trong những trẻ em Yemen hiện sống với một cuộc đời "không có tuổi thơ". Hằng ngày em dành phần lớn thời gian để đá một quả bóng cũ vào một bức tường gạch gần lớp học nơi gia đình em đang lánh nạn.

Trong 6 tháng qua, đây là thói quen hằng ngày của em. "Nó giúp những ngày dài trôi qua nhanh hơn", Ahmad nói.

Trò chơi này cũng giúp Ahmad nhớ lại khoảng thời gian hạnh phúc của em trước đây. Mới 6 tháng trước, Ahmad sẽ dành phần lớn thời gian nghỉ trưa để chạy xung quanh với người bạn thân nhất Hesham, chơi bóng đá trong sân chơi của trường ở thành phố cảng Hodeidah.

Nhưng kể từ khi giao tranh diễn ra ở thành phố cảng Hodeidah, Ahmad đã phải có một trải nghiệm học đường khá "khác biệt".

Hiện, Ahmad cùng bố mẹ và em gái sống tị nạn tại ngôi trường Muhammad Abdullah Saleh ở thủ đô Sanaa. Cả gia đình em hiện đang phải ngủ trên những tấm nệm mỏng trên sàn nhà lạnh lẽo của trường học này. Có rất ít thức ăn ở đây và những người tị nạn phải tắm bằng những chiếc xô chứa nước bẩn.

Hodeidah, một thành phố lớn trên bờ Biển Đỏ của Yemen đang là chiến trường khốc liệt giữa lực lượng dân quân Houthis và Liên minh Saudi - UAE. Kể từ hè năm ngoái, 445.000 người Yemen đã rời khỏi thành phố này.

Với Ahmad cũng như hàng trăm ngàn trẻ em khác của Yemen, tuổi thơ của các em như đã chấm dứt khi chiến tranh ập tới kể từ năm 2014.

"Không có internet, không có máy tính, không có TV", Ahmad nói với Al Jazeera. "Mỗi ngày đều giống nhau. Điều đó thật sự rất nhàm chán.

Cha của Ahmad đã cố gắng cho con của mình hạnh phúc hơn bằng cách giúp em kết bạn với những đứa trẻ tị nạn khác. Nhưng mẹ của em nói rằng âm thanh đạn bom cũng như sự đói kém khiến cho em bị "tổn thất tinh thần nặng nề".

"Hành vi của nó đã thay đổi rất nhiều", mẹ Ahmed nói. "Cách nó cáu gắt với em gái nó, không một đứa trẻ ở độ tuổi này nên đối xử với thành viên gia đình của mình như thế".

Cuộc sống khốn khổ

"Tình hình [ở Hodeidah] đã làm tổn thương các con tôi", Abdulla Hasn, một trong những người Yemen đầu tiên chạy trốn khỏi Hodeidah khi các lực lượng thân chính phủ, được hỗ trợ bởi Liên minh Saudi - UAE, bắt đầu tiến vào thành phố.

Hiện đang sống trong lớp học nhỏ với 16 người thân của mình, Hasn nói: "Chúng [con tôi] khóc, yêu cầu tôi đưa chúng đến một nơi an toàn khác. Sau đó, tôi chuyển chúng đến Sanaa".

Lúc đó, Hasn không thể đưa các con đi lánh nạn vì ông quá nghèo. Gia đình của ông chỉ có thể đến Sanaa sau khi ông được một doanh nhân "khá giả" đã cho họ vay 50.000 riyal Yemen (100 USD) cho hành trình này.